Chớp mắt đã là thanh minh.
Tiết thanh minh, cảnh xuân tươi đẹp, cỏ mọc chim hót.
Sáng sớm, Tiêu Phóng liền hỏi Lạc Tấn Vân: "Ngày mai được nghỉ phép, có đi Di Khê săn thú hay không? Nghe nói nơi đó có thể bắn trúng hươu, mũi tên của ngươi tốt, nói không chừng có thể lấy được một con.”
“Ta không đi."Lạc Tấn Vân vừa đi, vừa trả lời.
Tiêu Phóng lập tức hỏi: "Sao ngươi lại không đi, tiễn pháp của chúng ta không tốt, đều chỉ trông cậy vào ngươi!"
“Không có hứng thú thì không đi, ngươi và bọn Bàng Tử Tuấn đi đi. "Lạc Tấn Vân nói.
Tiêu Phóng thở dài nói: "Hắn không đi, ngày mai nghe nói Thập Tứ Nương ở Thủy Vân lâu và Trần Bích Nhi ở Phương viện muốn dựng đài đấu cầm ở Chiêu Nguyệt Lâu, hắn thích Thập Tứ Nương như vậy, đương nhiên là muốn đi cổ vũ.”
Lạc Tấn Vân vẫn đi về phía trước, tựa hồ cũng không để ý, nhưng đi được vài bước, lại đột nhiên dừng lại, quay đầu lại hỏi: "Đấu cầm?"
"Là đấu cầm đó, nghe nói đấu cầm xong, còn muốn chọn ra kinh thành đệ nhất cầm nương!"Tiêu Phóng bất ngờ: "Ngươi không phải ngay cả đến Thủy Vân Lâu uống rượu cũng không có hứng thú sao, chẳng lẽ còn có tâm tư nghe đàn?"
Hắn thấp giọng hỏi: "Các nàng đấu cầm, sẽ có rất nhiều người đi xem sao?
Tiêu Phóng trả lời: "Đương nhiên nhiều, Trần Bích Nhi kia cũng là chiêu bài(người có danh tiếng nhất) của Quần Phương viện, hai đại hoa khôi đấu cầm, người đi có thể không nhiều sao, Tử Tuấn nói những văn nhân lão làng, những cầm sư gì đó, đều sẽ đi.
Lạc Tấn Vân không biết nghĩ tới cái gì, nói: "Ngày mai, ta cũng đi.
Tiêu Phóng càng kỳ quái, muốn hỏi nữa, hắn cũng đã đi về phía trước.
Chiêu Nguyệt Lâu ngày hôm sau, quả thật không còn chỗ ngồi, tiếng người ồn ào.
Tiêu Phóng không tới, chỉ có Bàng Tử Tuấn và Lạc Tấn Vân.
Mỗi người bỏ tiền ra mua lụa vấn đầu ngũ sắc , chờ đấu cầm kết thúc, người được nhiều vấn đầu hơn sẽ thắng lợi. Bàng Tử Tuấn thấy Lạc Tấn Vân không mua, liền tự mình bỏ ra mười lượng bạc mua cho hắn, giao cho hắn nói: "Lát nữa nhớ ném cho Thập Tứ Nương.”
Lạc Tấn Vân thờ ơ nhận lấy sợi dây vấn đầu trong tay, cũng không nhìn cô nương nhảy múa phía dưới, chỉ nhìn về phía cửa lớn.
Từng lượt khách đang từ bên ngoài đường đi vào. Có người rõ ràng là tới vì đấu cầm, có người chính là đi ngang qua, thấy nơi này nhiều người, tiến vào xem náo nhiệt.
Bởi vì Bàng Tử Tuấn đặt chỗ sớm nên bọn họ chiếm vị trí tốt nhất trên lầu, có thể liếc mắt một cái liền nhìn xuống toàn cảnh.
Hôm nay tới có thanh lâu khách quen, có văn nhân, cũng có một vài quý phu nhân.
Nhưng hắn không thấy nàng đến.
Có lẽ cao đồ danh sư như nàng, lại là tiểu thư khuê các nên chướng mắt những nữ tử thanh lâu này đấu cầm.
Đợi đến khi đại đa số mọi người đã ngồi xuống, hai vị hoa khôi liền lên sân khấu.
Bàng Tử Tuấn nói với Lạc Tấn Vân: "Ngươi xem Trần Bích Nhi này so với Thập Tứ Nương thế nào?
Lạc Tấn Vân không trả lời, hắn lại hỏi: "Ngươi nhìn đi đâu vậy, cảm thấy ai đẹp?
Lạc Tấn Vân đang muốn thu hồi ánh mắt, lại nhìn thấy Tiết Nghi Ninh mang theo nha hoàn từ ngoài tửu lâu đi vào.
Hắn nhất thời mừng rỡ, không khỏi đứng dậy.
Nàng tới muộn, lúc này ngay cả chỗ đứng cũng sắp không còn, nàng là nữ tử, chiều cao tự nhiên không sánh bằng nam tử phía trước, nhìn qua khe hở, tựa hồ thấy không rõ lắm.
Lạc Tấn Vân lập tức xuống lầu, bước nhanh tới lầu một, sau đó mới thả chậm bước chân, làm bộ như tình cờ gặp được đi tới trước mặt nàng, ôn nhu nói: "Tiết cô nương.”
Tiết Nghi Ninh thấy hắn, đột nhiên ngẩn ra, sau đó mới trả lời: "Lạc đại tướng quân.”
Lạc Tấn Vân vội vàng nói: "Ta cùng một vị bằng hữu ở phía trên có chỗ ngồi, nếu cô nương không chê, có thể..."
“Không cần, ta chỉ vào tùy ý xem, đa tạ ý tốt của tướng quân."Tiết Nghi Ninh nói xong liền đi ra ngoài.
Tiết cô nương!!! "Lạc Tấn Vân đang muốn đuổi theo, chỉ thấy trước mặt có một người tiến vào, hướng Tiết Nghi Ninh nói:" A Ninh, nghe nói có đấu cầm, muội lại đi nhanh như vậy.
Tiết Nghi Ninh nói: "Không có gì đáng xem, biểu ca chúng ta đi thôi.”
“Vừa rồi không phải còn nói muốn xem sao?”
“Không xem nữa, nhiều người quá, chúng ta đi chọn trang sức cho cô cô là được rồi." Nói xong, nàng liền cùng nam tử kia rời đi.
Nam tử kia cùng nàng nhẹ nhàng nói đùa, quay đầu nhìn hắn một cái.
Trong mắt kia, mang theo vài phần đánh giá cùng xem xét kỹ lưỡng, Lạc Tấn Vân liền đủ để hiểu được, biểu ca này đang suy nghĩ, hắn là ai, quan hệ như thế nào với Tiết Nghi Ninh.
Đây là ánh mắt của đối thủ cạnh tranh.
Vì thế hắn cũng hiểu được, biểu ca của nàng, cũng là người muốn cưới nàng.
Nàng cự tuyệt hắn, là bởi vì càng muốn gả cho vị biểu ca này sao?
Nhìn dáng vẻ của nàng, dường như không muốn nhìn thấy hắn, cũng không muốn nói thêm câu nào với hắn.
Ở Chiêu Nguyệt Lâu xem đấu cầm, buổi chiều lại đi Thủy Vân lâu uống rượu, Bàng Tử Tuấn ngủ lại, Lạc Tấn Vân trở về phủ, mang theo mùi rượu nặng nề mà ngủ.
Gió xuân ấm áp, ánh mặt trời rực rỡ, Tiết Nghi Ninh ở dưới cửa sổ Kim Phúc viện đánh đàn, hắn đi qua, từ phía sau nhẹ nhàng ôm lấy nàng.
Nàng quay đầu, cười với hắn, cởi áo choàng trên người hắn xuống.
Sau đó hắn liền thuận thế ôm lấy nàng, hôn lên môi nàng.
Thân thể của nàng cực mềm mại, mang theo hương thơm, hắn ôm nàng, càng ngày càng chặt, lại còn ngại không đủ, khom lưng, bế nàng lên đi về phía trong trên giường.
Mà nàng cũng không kháng cự, chỉ thẹn thùng ôm lấy cổ hắn.
Ôn hương nhuyễn ngọc, mãn thất xuân tình.(Ấm áp mềm mại, tình xuân tràn đầy) (Trích “Tây Sương Ký”)
Hai người lưu luyến trong niềm vui cá gặp nước rất lâu, cho đến khi mặt trời lặn, trăng sáng treo cao.
Hắn đột nhiên bừng tỉnh từ trong mộng, phát hiện trong phòng một mảnh tối đen, chỉ có ánh trăng bên ngoài cách cửa sổ chiếu vào, nhợt nhạt lạnh lẽo, mà hắn lẻ loi một mình nằm ở trên giường, khí tức vẫn bất ổn.
Cách hồi lâu, hắn mới ý thức được vừa rồi hết thảy đều là mộng.
Thế nhưng, trầm mê cùng vui vẻ trong mộng kia, lại vẫn lưu luyến trong thân thể, thậm chí ngay cả quanh quẩn quanh thân, đều là hương thơm nhàn nhạt trên người nàng.
Còn có khoảnh khắc kia, một nỗi vui mừng không thể tả.
Ở trong mộng, nàng kéo búi tóc phu nhân, cũng không ăn mặc như kia, trắng trẻo, thậm chí ở tại phủ của hắn, mà trong ý thức của hắn, cũng cảm thấy nàng chính là thê tử của hắn, hai người hợp ý, vợ chồng ân ái.
Hắn nằm ở trên giường hồi lâu cũng không đứng dậy, lĩnh hội dư vị an ủi cùng vui sướng cực lớn trong lòng kia, nhưng chậm rãi, hắn vẫn là càng ngày càng thanh tỉnh, đối với cảm giác trước mắt càng ngày càng rõ ràng, rốt cuộc một trận vui sướng trong mộng kia vẫn tan biến sạch sẽ, chỉ để lại một mảnh mất mát cùng hiện thực trống vắng.
Hắn ngồi dậy một cách miễn cưỡng, thay quần áo, đi ra ngoài đến Kim Phúc viện.
Kim Phúc viện ở phía sau Hòa chính đường hắn ở, là đãnsớm chuẩn bị tốt cho đương gia chủ mẫu Lạc gia, cũng chính là chỗ ở của thê tử tương lai của hắn.
Hiện giờ bởi vì hắn chưa thành thân, bên trong liền bỏ trống, chỉ thỉnh thoảng có người đi quét dọn một phen, đồ dùng trong nhà ngay cả cỏ cây trong viện cũng không có, có vẻ rất hoang vu.
Hắn đứng trong Kim Phúc viện, lẳng lặng nhìn vào bên trong.
Trong mộng, trong viện này trồng mấy cây hoa mai rất đẹp mắt, có hồng mai, có mai vàng, còn có một gốc sơn trà, nhưng cũng nở ra hoa đỏ thẫm.
Trong phòng cũng trang trí lịch sự tao nhã, bình phong thủy mặc, bàn ghế chạm trổ hoa văn, lư hương mạ vàng, còn có cây đàn màu đỏ sậm nàng đàn, cũng không phải là cây đàn ngày đó hắn nhìn thấy trong vườn mai.
Hắn không biết, vì cái gì hắn lại không có căn cứ phán đoán ra những thứ này, rõ ràng hắn chưa từng thấy qua mấy cái đàn này, cũng chưa từng ở trong phòng bày qua bình phong, càng không có lư hương.
Nhưng trong mộng hết thảy lại rõ ràng như thế, thật giống như nàng thật sự sẽ gả cho hắn, sinh hoạt ở chỗ này, mà hắn nhìn thấy những thứ kia, cũng là nàng bố trí chính đồ vật mình thích.
Nhưng giờ khắc này, gió đêm thổi tới, suy nghĩ của hắn vô cùng rõ ràng.
Rõ ràng là biết, mình không buông bỏ được nàng, hắn muốn cưới nàng, muốn để nàng làm thê tử của mình, trở thành nữ nhân của mình.
Nàng cùng nam nhân khác ở chung một chỗ, hắn rất lo lắng, lại rất đố kỵ, lo lắng nàng thật sự sẽ gả cho người khác, đố kỵ người khác lại có thể ở bên cạnh nàng.
Hắn cho rằng, cầm lên được buông xuống được nhưng không làm được, mấy ngày nay, hắn lại không có một ngày nào vui cả.
Đi Chiêu Nguyệt Lâu, cũng không phải muốn xem cái gì hoa khôi đấu cầm, hắn không có nhã hứng, hắn chính là cảm thấy nàng có thể sẽ đi, muốn tới nơi đó chờ nàng.
Đã nghĩ như vậy, vậy không bằng lại cố gắng tranh thủ một phen.
Tóm lại, lúc này nàng còn chưa lập gia đình.
Hắn xoay người, bước nhanh về phía căn phòng phía trước.
Trương Bình nửa đêm bị đánh thức, lập tức cầm đao ra cửa, ở ngoài cửa nhìn thấy Lạc Tấn Vân, vội vàng hỏi: "Tướng quân, có chuyện gì?"
Nói xong đã một tay cầm chuôi đao nhìn về phía trong viện, việc mà có thể để cho tướng quân ban đêm tự mình đến đánh thức hắn, nhất định không phải chuyện đùa.
Lạc Tấn Vân nói: "Ngươi lập tức đi điều tra chi tiết của vị biểu ca bên cạnh Tiết gia cô nương, đại khái trên dưới hai mươi, mặt vuông, hôm nay ở cùng một chỗ với Tiết cô nương đi đến Chiêu Nguyệt Lâu.
Trương Bình vội hỏi: "Người đó có liên quan đến mật thám Ô Hoàn?”
Lạc Tấn Vân dừng một chút, nói: "Không phải, ngươi điều tra rõ hắn và Tiết cô nương có phải đang nghị hôn hay không, hắn đối với Tiết cô nương như thế nào, thái độ Tiết cô nương đối với hắn như thế nào...... cùng với những thứ khác liên quan đến việc này.”
Nói xong, thấy bộ dạng bất ngờ của Trương Bình, hắn ý thức được mình làm cho Trương Bình hiểu lầm, lại bổ sung: "Cũng không cần đi bây giờ, ngày mai hừng đông tra là được.
“... Vâng. "Trương Bình đáp lời, dường như còn chưa lấy lại tinh thần.