Hiếm khi gặp dịp hoa nở xuân về, Tiết Thiếu Đường lại rảnh rỗi, Tiết Nghi Ninh kéo Tiết Thiếu Đường đến Tiêu Sơn, muốn hắn dạy mình cưỡi ngựa, vì để hắn đến, còn đặc biệt hẹn tẩu tẩu tương lai Phương Nghê Quân.
Tiêu Sơn nổi tiếng với hoa anh đào, vốn tưởng rằng hoa anh đào mới ngậm nụ, chắc cũng không có người, không nghĩ tới bởi vì tiết khí tốt nên Tiêu Sơn cũng có rất nhiều người đến.
Tiết Nghi Ninh vốn học cưỡi ngựa cũng khá tốt, dạo vài vòng trên bãi đất trống dưới chân núi, hết thảy thuận lợi, Tiết Thiếu Đường liền để nàng lại, chạy đi ngắm hoa cùng Phương Nghê Quân.
Tiết Nghi Ninh cưỡi ngựa, đi về phía đường Anh Hoa.
Đi được vài bước, lại thấy một người ngồi trên lưng ngựa, từ ngã rẽ đi ra, nhìn nàng nói: "Tiết cô nương.”
Đúng là Lạc Tấn Vân.
Tiết Nghi Ninh miễn cưỡng đáp: "Lạc đại tướng quân." Sau đó lập tức nói: "Ta còn có việc, Lạc đại tướng quân cứ từ từ thưởng thức." Nói xong liền muốn trở về.
Lạc Tấn Vân lập tức nói: "Tiết cô nương xin dừng bước!”
Nói xong lập tức xuống ngựa, ngăn ngựa nàng lại, giương mắt nói: "Ta đặc biệt ở đây chờ Tiết cô nương, chỉ cần nói vài câu với cô nương là được.”
Tiết Nghi Ninh mới học cưỡi ngựa, không biết là ngựa không nghe lời, hay là nàng quay đầu ngựa không thuần thục, loay hoay một lúc lâu ngựa cũng vẫn dừng tại chỗ.
Nàng quay đầu nhìn về hướng lúc đầu mình đến, lại nhìn hắn.
Lạc Tấn Vân nhìn nàng thành khẩn nói: "Cô nương yên tâm, ta sẽ không gây rối với cô nương, huống hồ lệnh huynh cách nơi đây không xa, chỉ cần cô nương gọi một tiếng, hắn liền có thể nghe thấy.”
Tiết Nghi Ninh chần chờ một chút, cẩn thận đạp bàn đạp, từ trên lưng ngựa xuống.
Nàng đem dây cương buộc ở vào cây hoa anh đào bên đường, hỏi hắn: "Không biết Lạc đại tướng quân có chuyện gì?"
Lạc Tấn Vân lấy lại bình tĩnh, nói: "Nghe nói mẫu tử nhị nương Lâm gia đã vào kinh, quan hệ hai nhà tốt, có lẽ còn có thể trở thành thông gia. Nhưng cô nương có lẽ không biết, biểu ca Lâm Trí của cô nương, mấy ngày trước vì đỗ cử nhân nên mới được bổ nhiệm vào chức vụ công việc trà muối đang bị bỏ trống. Nhưng cái danh cử nhân của hắn là do nhà họ Lâm hối lộ quan khảo thí mà có được, còn công việc trà muối cũng là nhờ cha hắn dựa vào mối quan hệ với bạn cũ mà ra. Nhà họ Lâm khoe khoang rằng hắn trẻ tuổi tài cao, nhưng thực ra hắn chỉ là kẻ tầm thường vô dụng, hoàn toàn dựa vào sự lo lót trên dưới trong nhà mới có được ngày hôm nay."
Tiết Nghi Ninh tức giận, tức giận nói: "Công danh và chức quan của biểu ca ta làm sao có được thì liên quan gì đến ngươi cơ chứ?”
Lạc Tấn Vân vội vàng trả lời: "Đương nhiên không phải, ta chỉ là...... chỉ là nhắc nhở cô nương, sợ cô nương bị lừa gạt, gả không đúng người.”
“Ta gả cho ai, có quan hệ gì với biểu ca của ta, cũng có có bất kỳ liên quan gì đến đại tướng quân, đại tướng quân dựa vào cái gì tới nhắc nhở ta? "Tiết Nghi Ninh tức giận đến mặt đỏ bừng, xoay người đi gỡ dây cương, sau đó nói:" Biểu ca ta nhân nghĩa thiện lương, bất luận vị trí cử nhân của hắn từ đâu mà đến, chức quan vì sao mà có, hắn đều là biểu ca ta, tình nghĩa giữa hai người chúng ta, tuyệt nhiên sẽ không bị người ngoài châm ngòi đốt lửa. Hành động hôm nay của đại tướng quân thật sự vô lễ, thứ cho ta không thể tiếp tục nói chuyện, đại tướng quân xin tự trọng.”
Nói xong liền dắt ngựa trở về.
Lạc Tấn Vân lập tức ngăn nàng lại, sốt ruột nói: "Cô nương, ta hôm nay không phải muốn cố ý bôi nhọ biểu ca của cô nương, mà là..."
Hắn dừng một chút, không biết nên nói như thế nào, Tiết Nghi Ninh lại muốn vòng qua hắn rời đi, tình thế cấp bách, hắn liền nói thẳng: "Ta là thật tâm muốn cầu cưới cô nương, nhưng không biết cô nương vì sao cự tuyệt ta, ta nghĩ, có lẽ là nhà ta có chỗ nào không chu đáo, hoặc là có chút hiểu lầm khác, mong cô nương có thể cho cơ hội, để cho ta giải thích rõ ràng với cô nương.”
Tiết Nghi Ninh không khỏi giật mình một lát, lại nhớ tới chính tai mình ở Quan Thị tửu lâu nghe được những lời đó, liền lập tức lạnh lùng nói: "Đại tướng quân quyền cao chức trọng, mới thật sự là thiếu niên đầy hứa hẹn, chỉ là Tiết gia ta không dám trèo cao mà thôi, không phải hiểu lầm gì.”
Nói xong, lại muốn rời đi.
Lạc Tấn Vân biết là nàng nói cho có lệ, đành phải hỏi: "Cô nương mấy ngày trước, có phải từng tới tửu lâu Quan thị, nghe thấy bằng hữu trong quân ta đàm luận về cô nương không?"
Ngày đó hắn đi Quan thị tửu lâu, nhìn thấy xe ngựa Tiết phủ hư hư thực thực.
Sau đó lên lầu, chợt nghe thấy mấy người Tiêu Phóng ở bên trong nói một vài chuyện thô tục, còn kéo theo hắn cùng Tiết Nghi Ninh vào câu chyện, liền quát ngăn bọn họ lại.
Lúc ấy vốn không để ý, cho đến sau đó, mẫu thân nói cho hắn biết Tiết gia từ chối hôn sự. Hắn liền luôn nghi ngờ nàng là nghe thấy những lời khó nghe kia mà mất hứng, mới cự tuyệt hắn, hoặc có thể nói đây là hi vọng duy nhất của hắn, cảm thấy là nàng nghe xong những chuyện kia mà sinh ra hiểu lầm, chứ không phải thật sự không coi trọng hắn.”
Nghe hắn hỏi như thế, Tiết Nghi Ninh trầm mặt, mím môi không nói.
Lạc Tấn Vân giải thích: "Trong lòng ta kính trọng cô nương, cũng không khinh nhờn, theo như lời bọn họ nói, với Tô Mạt Mạt cũng chỉ đi uống rượu gặp qua hai lần, kính xin cô nương tin tưởng ta. “
Ta không biết Tô Mạt Mạt là cái gì. "Tiết Nghi Ninh lạnh lùng nói.
“Cô nương......”
Đang nói chuyện, phía sau có tiếng bước chân truyền đến, sau đó Tiết Thiếu Đường xuất hiện ở giao lộ, nói: "A Ninh.
Ca ca... "Tiết Nghi Ninh lập tức dắt ngựa, đi về phía huynh trưởng.
Lạc Tấn Vân đuổi theo vài bước, liền thấy Tiết Nghi Ninh kéo Tiết Thiếu Đường nói: "Ca ca, chúng ta đi thôi." Nói xong liền đi ra ngoài đường hoa anh đào.
Hắn bất đắc dĩ dừng bước.
Tiết Thiếu Đường quay đầu lại nhìn hắn một cái, hai người đối diện, hắn mặc dù chức vị cao hơn, nhưng vẫn chủ động chắp tay thi lễ với đối phương.
Rời khỏi đường hoa anh đào, Tiết Thiếu Đường hỏi: "Người nọ là...?”
Tiết Nghi Ninh thấp giọng trả lời: "Trấn quốc đại tướng quân, Lạc Tấn Vân.”
Tiết Thiếu Đường giật mình, "Hắn chính là Lạc đại tướng quân?
Tiết Nghi Ninh không nói lời nào, Tiết Thiếu Đường thở dài nói: "Sớm biết hắn còn trẻ, lại không nghĩ tới tuấn lãng như vậy, hắn vừa rồi nói gì với muội?"
“Không có gì." Nàng buồn bực nói.
Tiết Thiếu Đường lại hỏi: "Chẳng lẽ hắn vẫn có ý với muội, vậy sao muội lại có thái độ như vậy? Với điều kiện của hắn, tất nhiên là mạnh hơn Lâm biểu đệ rất nhiều.”
“Mạnh cái gì, ngạo mạn vô lễ, tự cho là đúng, ta chán ghét hắn."Tiết Nghi Ninh nói thầm.
Tiết Thiếu Đường nghi hoặc: "Vậy sao? Ta thấy hắn rất lễ phép, cũng rất để ý dáng vẻ thái độ của muội.”
Tim Tiết Nghi Ninh như bị cái gì nhẹ nhàng gõ một cái.
“Vậy sao?”
Hắn nói, hôm nay là đặc biệt ở chỗ này chờ nàng.
Sau đó liền nói với nàng, đủ loại vết nhơ của biểu ca, còn nói nàng cho hắn cơ hội.
Nàng không khỏi nghĩ, có phải hôn sự của hắn và Kim gia cô nương kia chưa thành, cho nên quay đầu lại tìm nàng.
Nhưng suy đoán này rất nhanh đã bị nàng lật đổ, bởi vì hắn không thiếu lương phối, cho dù không thành với Kim gia, lấy điều kiện của hắn, cũng có thể tìm rất nhiều nhà khác, không cần phải đến trước mặt nàng nói tốt với nàng.
Nhưng cho dù những lời đó đều là trò đùa của mấy tướng quân kia, hắn là khách quen của thanh lâu là thật, đã gặp mặt, lơ nàng mấy ngày cũng là thật, đây cũng không phải là hiểu lầm.
Nghĩ vậy, nàng lúc thì tức giận, lúc lại nhịn không được chờ mong, không biết hắn còn có thể tới gặp nữa nàng hay không.
Bởi vì chuyện này, ban đêm cũng ngủ không ngon.
Kết quả ngày hôm sau, đột nhiên một đội quan binh cầm trong tay lệnh lục soát xông vào Tiết gia, thẳng đến thư phòng, đem tất cả thư từ văn thư của phụ thân nàng đều lục soát, phụ thân đã hết thời gian trực ban, cũng không thấy trở về.
Người trong nhà vội vàng đi hỏi thăm, lúc này mới biết được phụ thân đã bị bắt giam vào Ngự Sử Đài.
Phụ thân vào ngục, bọn họ ngay cả xảy ra chuyện gì cũng không biết, cũng không biết nên tìm ai hỏi thăm, phải làm sao bây giờ.
Người một nhà trắng đêm không ngủ, đến ngày hôm sau, Tiết Thiếu Đường sáng sớm liền muốn đi tìm thúc phụ Tiết gia thương lượng việc này, đúng lúc ra cửa, đã có người đến báo, bên ngoài có một tiểu đồng cầu kiến, tự xưng là người Lạc gia.
Tiết Thiếu Đường nhớ tới Lạc Tấn Vân ngày hôm trước đã gặp, lại nhớ tới hắn thân ở địa vị cao, lập tức mời tiểu đồng kia vào.
Tiểu đồng đi vào tiền sảnh, lại nói muốn gặp Tiết gia cô nương.
Tiết Thiếu Đường nhớ chuyện của phụ thân, đối với người như Lạc Tấn Vân không dám chậm trễ chút nào, lập tức sai người gọi Tiết Nghi Ninh tới.
Tiểu đồng liền hướng Tiết Nghi Ninh nói: "Đại tướng quân nhà ta, mời cô nương đến Mai Viên thành nam gặp, không biết cô nương có thể đáp ứng hay không.”
Tiết Nghi Ninh buồn bực nói: "Ngươi về nhà nói với Đại tướng quân của ngươi, nam nữ thụ thụ bất thân, ta cùng Đại tướng quân không thân chẳng quen, thật sự là..."
“Không biết Đại tướng quân hẹn lúc nào? "Tiết Thiếu Đường ngắt lời nàng, hỏi tiểu đồng.
Tiểu đồng nói: "Chính là ngay lúc này”.
Tiết Nghi Ninh quay đầu giận dữ nhìn huynh trưởng, Tiết Thiếu Đường thấp giọng nói: "Muội quên chúng ta sốt ruột cái gì rồi sao?
Bọn họ sốt ruột không biết nên tìm người nào hỏi thăm ra phụ thân phạm vào chuyện gì, vì sao bị nhốt vào Ngự Sử đài.
Tiết Nghi Ninh nghĩ tới, Lạc Tấn Vân là trọng thần của Quân Cơ Các, tâm phúc của Hoàng thượng, nói không chừng sẽ biết tình hình cụ thể.
Cô mím môi, đành phải nói: "Được, vậy ngươi đi trước, ta ra ngoài ngay.
Đợi tiểu đồng rời đi, Tiết Thiếu Đường liền nói: "Ta đi cùng muội, ở bên ngoài Mai viên chờ muội.”
Tiết Nghi Ninh gật đầu.
Chờ tới lúc ngồi lên xe ngựa, đi được nửa đường, nàng mới nhớ tới đêm qua mình không ngủ được, buổi sáng cũng chỉ ngủ hai canh giờ, lúc này sắc mặt mệt mỏi, trang điểm cho có lệ, ngay cả quần áo cũng là một bộ quần áo cũ bình thường, thật sự không phải dáng vẻ đi gặp người khác.
Không khỏi sờ sờ búi tóc trên đỉnh đầu...... Lúc này trở về trang điểm, hiển nhiên là không còn kịp rồi.
Đợi đến Mai Viên, Tiết Thiếu Đường ở cửa vào chờ nàng, nàng thì theo tiểu đồng đi vào bên trong.
Lúc này đã qua thanh minh, cho dù là mai vàng hay là mai đỏ đều đã tàn, cảnh sắc không bằng lúc trước, nơi này liền bớt đi rất nhiều du khách.
Tiểu đồng đưa nàng đi, đây là nơi lần trước nàng đánh đàn cho sư phụ.
Cây mai tàn hoa mọc đầy lá, xanh mơn mởn, bắt đầu kết quả nhỏ, Lạc Tấn Vân liền đứng ở dưới tàng cây mai.
Tiết Nghi Ninh đi tới, nghĩ đến mình vẫn còn tức giận với hắn, rồi bây giờ lại phải cầu xin hắn, lại không biết nên lộ ra thái độ như thế nào.
Nếu lúc này nàng nịnh nọt lấy lòng, có phải quá khó coi hay không?
Do dự như thế, không biết mở miệng như thế nào, hắn đi về phía nàng hai bước, ôn nhu nói: "Tiết cô nương.”
Tiết Nghi Ninh hơi cúi đầu, có chút không được tự nhiên: "Lạc...... Lạc đại tướng quân.”
Lạc Tấn Vân rất nhanh nói: "Xin lỗi, vốn cũng có thể để hạ nhân nói chuyện, nhưng xuất phát từ lòng riêng, vẫn hẹn cô nương ra ngoài, hành động này tuyệt không có ý khinh mạn, chính là muốn có cơ hội giải thích với cô nương.”
Tiết Nghi Ninh không nói gì.
Lạc Tấn Vân liền lập tức nói: "Ta nghĩ Tiết gia lúc này nhất định lo lắng chuyện của Tiết đại nhân, mà ta lại vừa lúc nhận được chút tin tức, cho nên đặc biệt đến báo cho biết.”
Tiết Nghi Ninh lập tức hỏi: "Phụ thân ta sao rồi?
Lạc Tấn Vân trấn an nàng: "Cô nương yên tâm, Tiết đại nhân không có việc gì, chỉ là ở Ngự Sử đài tiếp nhận thẩm vấn mà thôi, cũng không cần chịu hình phạt.”
Tiết Nghi Ninh thở phào nhẹ nhõm, lại hỏi: "Vậy phụ thân ta đã phạm phải chuyện gì?”
Lạc Tấn Vân trả lời: "Thơ mới của Tiết đại nhân, bị Ngự Sử đài kết luận có hiềm khích châm chọc đương kim thánh thượng, Ngự Sử đài liền tâu lên Hoàng thượng, Hoàng thượng thịnh nộ, lúc này mới hạ lệnh bắt Tiết đại nhân, cũng để tra rõ việc này. Theo tiền lệ trước đó, chỉ cần trong thơ văn của Tiết Đại nhân không phải rõ ràng nhục mạ Hoàng thượng, sẽ không bị định tội chết, nếu chỉ ám chỉ bình thường, oán giận vân vân, thì hơn phân nửa là giáng chức thôi, Tiết cô nương xin yên tâm.”
Tiết Nghi Ninh nói: "Phụ thân là người bình thản, tuyệt đối sẽ không công khai nhục mạ Hoàng thượng, về phần trong lòng oán giận... Có lẽ có một ít, phụ thân viết thơ mới, ta cũng chưa xem, chờ trở về xem mới biết được... Nhưng chỉ cần không lo lắng đến tính mạng, ta với mẫu thân liền yên tâm."
Lạc Tấn Vân còn nói thêm: "Hoàng thượng hạ lệnh nghiêm tra, Tiết gia tìm người dàn xếp cũng vô dụng, cho nên không cần phí tâm tư, theo ta thấy, ngược lại có thể mời đại nho hoặc người có hiền danh trong kinh nói chuyện cho Tiết đại nhân, càng hữu dụng hơn một chút.”
Nghe hắn nói xong, Tiết Nghi Ninh liên tục gật đầu, cảm kích nói: "Đa tạ Đại tướng quân.
Lạc Tấn Vân mặt mày thoải mái hơn một chút, chậm rãi nói: "Vậy... Chờ Tiết đại nhân bình an trở về phủ, cô nương an tâm, có thể cho ta thêm chút thời gian, để ta giải thích cho cô nương hiểu rõ một số chuyện hay không, nói không chừng cô nương sẽ thay đổi chủ ý."
Tiết Nghi Ninh cụp mắt một lúc lâu, hỏi hắn: "Cho dù phụ thân ta bình an trở về, hơn phân nửa là sẽ bị giáng chức, trước mắt xem ra, cũng sẽ không có lúc đông sơn tái khởi, Tiết gia tất nhiên là đi xuống dốc... Thậm chí, tướng quân lúc này gặp ta, mang tin tức cho ta, cũng có nguy cơ bị liên lụy, tướng quân không sợ sao?"
Lạc Tấn Vân nghiêm túc nói: "Ta đã muốn cưới nàng, tự nhiên có trách nhiệm bảo vệ nàng, biết rõ nàng lo lắng cho phụ thân, ta sao có thể khoanh tay đứng nhìn? Nếu có cơ hội, ta cũng sẽ thay Tiết đại nhân nói chuyện.”
Nhìn hắn, Tiết Nghi Ninh không biết nói cái gì cho phải, lại cảm thấy trong lòng rung động, không dám nhìn thẳng hắn, liền rất nhanh cúi đầu.
Một lúc sau, mới nói: "Đa tạ đại tướng quân.”
Một câu nói cực kỳ bình thường, nàng cảm thấy không ổn, lòng cảm kích thể hiện cũng quá nhạt nhẽo rồi, xong lại không biết nên nói như thế nào.
Lạc Tấn Vân hỏi: "Vậy nàng liệu có đồng ý với lời ta nói lúc trước không?”
Nói xong, hắn lại bổ sung: "Cô nương yên tâm, ta không phải uy hiếp báo đáp ân huệ, ép cô nương đáp ứng ta, chỉ là muốn cô nương hiểu rõ ta hơn một chút, nếu cô nương vẫn không thể coi trọng, ta cũng sẽ không cưỡng ép.”
Tiết Nghi Ninh càng không biết nói cái gì, cuối cùng chỉ có thể gật đầu, xem như đáp ứng thỉnh cầu của hắn.
Hắn nhìn nàng, trên mặt lộ ra nụ cười khẽ.
Dường như biết nàng lo lắng chuyện trong nhà, hắn không nói thêm gì nữa, liền để nàng rời đi.
Đến cửa Mai Viên, ca ca thấy nàng đi ra nhanh như vậy, còn có chút bất ngờ.
Nàng ở trên xe ngựa thuật lại những điều Lạc Tấn Vân đã nói, Tiết Thiếu Đường nghe xong cũng rất nhẹ nhõm, liên tục khen: "Đúng, hắn nói rất đúng, quả thật là trọng thần Quân Cơ các, ta biết tìm ai rồi, sau khi đưa muội về, ta lập tức đi tìm người.”
Tiết Nghi Ninh tựa vào trong xe ngựa không nói lời nào.
Tâm rất loạn, bởi vì hắn.