Chương 1: Váy của cô bị rách rồi

Chương trước Chương trước Chương sau

Màn đêm buông xuống.

Ánh đèn trong quán ăn có nhạc sống mờ ảo.

Người đàn ông trẻ tuổi ngồi đối diện cứ ngập ngừng muốn nói lại thôi, một lúc lâu sau mới như thể hạ quyết tâm, cất lời: “Thời Mi, tối nay anh hẹn em ra là muốn nói với em, chúng ta…”

“Để lát nữa hẵng nói.” Thời Mi dứt khoát ngắt lời anh ta.

Dưới ánh đèn, cô cúi mắt, chăm chú nhìn những món ăn trên bàn, rồi đột nhiên cau mày, nói:

“Anh xem đây là cái gì?”

Tống Kim Tuyền có chút chột dạ, nén lại sự mất kiên nhẫn, nhìn theo ánh mắt của cô, thấy đầu ngón tay trắng nõn của Thời Mi đang bật đèn pin điện thoại.

Ánh đèn trắng xóa rọi thẳng vào đĩa hàu sống ngâm sốt trên bàn, cũng làm hiện rõ thứ đang quấn chặt trong con hàu, một sợi tóc bị thắt nút.

Sau khi xác định được đó là thứ gì, Thời Mi dùng một ngón tay lướt màn hình, chĩa vào đĩa hàu chụp hai tấm ảnh, lại quay thêm một đoạn video vài giây. Kiểm tra xác nhận xong, cô giơ quả cầu lưu ly bên cạnh lên lắc lắc để gọi nhân viên phục vụ.

“Chào cô, chúng tôi phát hiện có tóc bẩn trong thức ăn.”

Thời Mi giơ đèn pin điện thoại lên rọi vào đĩa hàu một lần nữa, ra hiệu cho đối phương nhìn sang.

Nhân viên phục vụ liếc qua rồi trả lời một cách máy móc: “Thưa quý khách, là thế này ạ, món ăn đã được dọn lên khá lâu rồi nên chúng tôi không thể xác định được sợi tóc xuất hiện từ đâu. Nếu anh chị cảm thấy phiền, tôi có thể gắp nó ra giúp anh chị ạ.”

Nói rồi cô ta định đưa tay vào gắp sợi tóc trong đĩa ra, nhưng vừa mới vươn tay tới thì đã bị Thời Mi nắm chặt cổ tay, đẩy đĩa hàu ra xa một chút.

“Không cần đâu.” Cô mỉm cười, không để tâm đến thái độ của nhân viên phục vụ, dùng lời lẽ vẫn còn hòa nhã để yêu cầu: “Phiền cô gọi quản lý của các cô ra đây giúp tôi.”

Vốn dĩ chẳng phải chuyện gì to tát, lại còn làm mất thời gian, Tống Kim Tuyền không nhịn được nữa, cao giọng ngăn cản: “Thôi bỏ đi, chỉ là một sợi tóc thôi mà, không đến mức phải làm thế đâu.”

Làm ầm ĩ lên chỉ tổ mất mặt.

Huống hồ lúc này, cô vốn đã bị không ít gã đàn ông trong quán liếc trộm.

Phía sau Thời Mi là một mảng cây xanh tươi tốt vươn thẳng lên cao. Chúng um tùm một cách phóng khoáng, xua tan đi cái nóng oi ả, phô diễn sự trù phú và rực rỡ của một khu rừng nhiệt đới mùa hè, đan cài một sức sống căng tràn mãnh liệt. Hệt như cô vậy.

Cô hòa mình vào trong sắc xanh trào dâng ấy.

Chiếc váy ngắn hai dây họa tiết tranh sơn dầu, có thắt eo và quai bằng xích, mái tóc đen dài, chất tóc mềm mại bông xù được uốn xoăn bồng bềnh, da trắng như tuyết, môi đỏ mọng, bờ vai gầy mảnh khảnh, một cái vuốt tóc tùy ý cũng khiến đôi hoa tai khẽ lay động lấp lánh, tô điểm thêm nét lười biếng phảng phất phong cách Cảng Hạ .

Tống Kim Tuyền cau mày, nói tiếp: “Ở đây đông người như vậy, em đừng vì một sợi tóc mà gây chuyện nữa.”

Mất mặt.

Câu này anh ta không nói ra.

“Anh hình như quên mất em làm nghề gì rồi.”

Thời Mi kiên nhẫn đáp lại, khẽ nhướng mày: “Luật sư sao có thể gây chuyện được chứ?”

“Không ăn món đó là được chứ gì,” anh ta càng mất kiên nhẫn hơn, “anh còn có chuyện muốn nói với em.”

Đúng lúc này, quản lý vừa hay đi tới.

Chắc là đã quen xử lý những chuyện thế này, người quản lý tỏ ra vô cùng dày dạn kinh nghiệm, vừa đến đã giả vờ khiêm tốn, tươi cười nói:

“Thật sự xin lỗi hai vị, trước đây chúng tôi chưa từng xảy ra sai sót như thế này, nhưng vì đã làm ảnh hưởng đến tâm trạng dùng bữa của quý khách, phía chúng tôi xin phép tặng hai vị một ly đồ uống, anh chị thấy thế nào ạ?”

Quả cầu lưu ly nhiều màu đặt trên bàn, xoay đều với tốc độ không đổi, chia cắt ra những vệt sáng lốm đốm hình vảy cá.

Tựa như ánh đèn neon của hoàng hôn bị đập vỡ, lan tỏa những tia sáng lộng lẫy luân chuyển trong tĩnh lặng, rồi mắc cạn lấp lánh trong ánh mắt có phần chế giễu của cô.

Người ta thường nói không ai nỡ đánh người đang tươi cười, Thời Mi hiểu rõ, nếu là người hiền lành thì có lẽ đã cho qua chuyện rồi.

Thời Mi cong mắt thành hình trăng lưỡi liềm, trông có vẻ khá dịu dàng: “Tôi không cố ý gây khó dễ cho cô, chỉ là cách xử lý này của cô không được thỏa đáng cho lắm.”

Cô cầm sợi tóc lên, tỏ vẻ còn khó xử hơn cả đối phương: “Trong thức ăn có vật lạ, tức là đã không phù hợp với tiêu chuẩn an toàn thực phẩm, cả đĩa thức ăn này đều không thể ăn được. Thiệt hại mà chúng tôi phải chịu không phải là thứ mà một ly đồ uống của cô có thể giải quyết được đâu ạ.”

Sắc mặt người quản lý có chút khó coi, chỉ đành hùa theo, sau đó lấy ra thứ đã chuẩn bị sẵn mà cứ ngỡ sẽ không cần dùng đến:

“Hay là thế này đi, tôi tặng cô thêm hai phiếu giảm giá, lần sau hai vị đến, hóa đơn trên một nghìn tệ có thể được giảm một trăm, rất hời đấy ạ.”

“Chuyện của lần sau, cứ để lần sau hãy nói.”

Thời Mi mỉm cười đẩy hai tấm phiếu lại, tâm trạng bình tĩnh: “Những thứ này đều không quan trọng, mấu chốt là tôi thấy cô có vẻ không am hiểu pháp luật cho lắm.”

“Căn cứ theo quy định tại Điều 148 của ‘Luật An toàn Thực phẩm’ nước ta, người tiêu dùng ngoài việc yêu cầu bồi thường thiệt hại, còn có thể yêu cầu nhà sản xuất hoặc người kinh doanh trả một khoản tiền bồi thường gấp 10 lần giá trị sản phẩm.” (Giải nghĩa: Đây là quy định pháp luật có thật tại Trung Quốc).

Cô đọc vanh vách các điều luật, từng chữ rõ ràng, giọng không lớn, công tác phổ cập pháp luật được thực hiện vô cùng kiên nhẫn, chuyên nghiệp đến không chê vào đâu được.

Tống Kim Tuyền đột nhiên đá vào chân cô một cái dưới gầm bàn.

Thời Mi liếc anh ta một cái, thấy vẻ mặt nhẫn nhịn của anh ta, dễ dàng đọc được ẩn ý trong ánh mắt, rõ ràng là đang cảnh cáo cô nên biết điểm dừng.

Hôm nay Tống Kim Tuyền cũng có chút không bình thường, trong lòng Thời Mi đã rất khó chịu rồi, cô dùng gót giày giẫm lại, thẳng thừng lờ anh ta đi, quay đầu tiếp tục nhìn về phía người quản lý:

“Với chức vụ của cô, chắc là có quyền bồi thường trước phải không?”

Người quản lý biết mình đã đụng phải thứ dữ, nhưng với tâm lý của một kẻ lõi đời như cô ta, dĩ nhiên vẫn muốn lấp liếm cho qua chuyện: “Thưa cô, cô xem, chúng tôi cũng chỉ là kinh doanh nhỏ lẻ, sau này tôi nhất định sẽ họp để chấn chỉnh lại vấn đề vệ sinh, rút kinh nghiệm sâu sắc…”

“Phải bỏ tiền ra thì mới mua được bài học.”

Thời Mi thẳng thừng cắt ngang lời cô ta, cầm bảng thanh toán lên gõ gõ vào số tiền rồi nói: “Cô trả tiền bồi thường cho sai sót, mua lấy bài học; tôi bảo vệ lợi ích của bản thân, đôi bên cùng có lợi.”

Lúc này, Tống Kim Tuyền vốn đã cố nén giận nãy giờ đột nhiên bùng nổ, “vụt” một tiếng đứng dậy, quay người sải bước bỏ đi.

Thời Mi hoàn toàn không vội đuổi theo.

Cô cúi đầu lấy danh thiếp và bút từ trong túi ra, lật mặt sau của danh thiếp, nhanh như chớp viết xuống một dãy số tài khoản ngân hàng, lúc đưa cho người quản lý còn không quên dặn dò một câu:

“Vật chứng tôi đã giữ lại rồi. Trong vòng năm ngày làm việc hãy liên lạc với tôi để xử lý tiền bồi thường, nếu không, tôi sẽ tố giác đích danh với cơ quan an toàn thực phẩm về việc vệ sinh của quý quán không đạt tiêu chuẩn theo đúng pháp luật.”

Cô vỗ vai người quản lý, để lại một câu “Vất vả rồi”, sau đó mới xách túi đuổi theo.

Toàn bộ thao tác liền mạch, dứt khoát.

Người quản lý bị màn xử lý này của cô làm cho choáng váng hoàn toàn, vẫn chưa hết bàng hoàng vì sao lại có người nhớ số tài khoản ngân hàng của mình mọi lúc mọi nơi, vô tình nhìn xuống danh thiếp trong tay, liền bị mấy dòng chữ in giản thể trên đó dọa cho sững sờ tại chỗ:

【Công ty Luật Libra, Luật sư Dân sự cao cấp, Thời Mi.】

Ra khỏi quán, Tống Kim Tuyền cứ thế im lặng đằng đằng sát khí đi phía trước.

Thời Mi đi theo anh ta suốt một đoạn đường, gọi tên cũng không thèm trả lời, đến ngã tư đường Cựu Than, đôi giày cao gót mảnh khảnh dưới chân đã gần như bào mòn hết sự kiên nhẫn của cô.

Sự bực bội từ lòng bàn chân đau nhức lan đến tận tim, Thời Mi cũng chẳng phải người hiền lành gì, cô hỏi anh ta: “Tống Kim Tuyền, anh bị điên à?”

Phía sau có người đang lái xe.

Tiếng gầm rú dữ dội xé toạc dòng xe cộ trên đường Cựu Than, tiếng động cơ ma sát tạo ra những âm thanh đinh tai nhức óc ngút trời, tựa như tiếng sấm u ám bổ dọc bầu trời, xuyên qua màn sương đêm, nghiền nát cả con phố dài, phun ra sự ngông cuồng từ xa đến gần, cứ thế gầm vang tới.

Hoàn toàn nhấn chìm giọng nói của cô.

Thời Mi càng bực hơn, cô rảo bước kéo anh ta lại, cao giọng nói: “Anh nổi điên cái gì thế?”

Tống Kim Tuyền đã nhịn cả một buổi tối, cuối cùng không nhịn nổi nữa: “Là em điên thì có? Em nghĩ ai mà chịu nổi loại người như em chứ!”

Anh ta vung tay hất mạnh tay cô ra, gầm lên một tiếng: “Chia tay đi!”

Do quán tính từ ngoại lực, Thời Mi không đứng vững trên đôi giày cao gót, mày cô giật một cái, tim hẫng một nhịp, cả người loạng choạng ngã về phía sau.

Mà đúng lúc này, tiếng gầm rú đã lao đến gần.

Cô vô thức ngẩng phắt đầu lên, một chiếc mô tô màu xanh lục bóng loáng mang theo gió gào thét, đột ngột xông vào trung tâm tầm mắt, lao thẳng về phía cô.

Đồng tử Thời Mi co rút lại, máu toàn thân chảy nhanh hơn, cô trơ mắt nhìn chiếc mô tô phân khối lớn kia lao tới, nhưng lại hoàn toàn không thể có bất kỳ phản ứng né tránh nào.

Ngay khoảnh khắc tim ngừng đập——

Chủ nhân chiếc mô tô thành thục điều khiển xe ôm cua, một cú drift tốc độ cao, thân xe mạnh mẽ chuyển hướng trong một cú lết bánh nhanh như chớp, lốp xe bám đường ma sát tạo ra tiếng rít chói tai, cuối cùng đột ngột phanh gấp ngay trước mặt Thời Mi.

Thậm chí, cô còn ngửi thấy rõ mùi khét lẹt như thuốc súng từ vành bánh xe cỡ lớn.

Xộc vào mũi đến tim cũng phải run lên.

Khung cảnh như ngưng đọng lại.

Một chiếc mô tô độ phân khối lớn vốn đã bắt mắt, huống hồ còn có một người phụ nữ xinh đẹp loạng choạng mấy bước rồi ngã xuống đất, người qua đường đều ngoái lại nhìn, vài ba người dừng chân tụ tập lại, thì thầm bàn tán.

“Làm cái gì vậy.”

Một giọng nam lạnh lùng lọt vào tai, âm cuối trầm xuống.

Thời Mi thuận thế ngẩng đầu lên.

Đèn đường treo cao phía sau, người đàn ông ngược sáng ngồi trên chiếc mô tô.

Dáng người cao gầy thẳng tắp, vai rộng lưng thẳng, chân dài eo thon, vóc dáng trẻ trung toát lên vẻ ngầu và ngông cuồng sắc bén, phô trương.

Anh tháo mũ bảo hiểm, tùy ý vuốt lại vài lọn tóc mái. Ánh sáng và bóng tối lả lướt như rút thành sợi dệt nên một tấm lưới bao bọc lấy anh ta, lọc qua màn đêm u tối, rồi tụ lại trên những lọn tóc màu tím khói hơi rối, chắt lọc đủ đầy cảm giác lạnh lùng, toát ra một vẻ đẹp ngang tàng quyến rũ đến mức ma mị.

Sầm Lãng cụp nửa mắt, ánh nhìn uể oải lướt sang Tống Kim Tuyền, cái nhìn từ trên cao xuống như lưỡi dao kề sau lưng, cực kỳ áp bức, khiến người ta bất giác nảy sinh vài phần e sợ.

Tống Kim Tuyền dĩ nhiên hiểu được sự nguy hiểm vừa rồi. Nếu không phải nhờ kỹ năng lái xe điêu luyện của Sầm Lãng, một khi đã đâm vào Thời Mi thì chắc chắn sẽ xảy ra chuyện lớn, mà là kẻ đầu sỏ gây ra chuyện, Tống Kim Tuyền cũng tuyệt đối không thoát khỏi trách nhiệm liên đới.

“Cãi nhau mà lại chạy ra giữa đường lớn để cãi,” Sầm Lãng hờ hững nheo mắt, ánh mắt bất kham cất lên một tiếng cười khẩy, “Không muốn sống nữa à?”

Tống Kim Tuyền vốn đã không vui, lại bị anh nói kháy đến phát hỏa, cơn giận hoàn toàn không thể đè nén được nữa: “Anh biết cái gì! Nếu không phải vớ phải loại người này, ai thèm ra giữa đường cãi nhau chứ!”

“Anh có biết tôi đã nhịn cô ta bao lâu rồi không!”

Khóe mắt Thời Mi khẽ nhếch lên, cô hiểu rồi, cười lạnh: “Thế nên, tối nay anh đến đây là để nói chia tay với tôi, đúng không?”

Thảo nào cứ năm lần bảy lượt đòi có chuyện muốn nói.

“Đúng, tôi chính là muốn chia tay với cô đấy.”

Tống Kim Tuyền dường như càng nói càng tức, chĩa thẳng mũi dùi về phía Thời Mi, lời lẽ sắc bén: “Thời Mi, cô tự nghĩ lại xem cô có thấy mất mặt không!”

“Mua đồ thì mặc cả, ăn cơm thì phải gói mang về, tôi xin cô đấy, cô có thể bớt tầm thường, bớt không biết xấu hổ đi được không? Tôi chịu đủ rồi.”

Có kịch hay để xem, người hóng chuyện càng lúc càng đông.

“Anh nói đủ chưa?” Thời Mi híp mắt nhìn anh ta.

Ánh mắt cô không còn chút hơi ấm nào, giọng điệu lạnh lẽo, gần như tàn nhẫn.

Nể tình cái mã ngoài cũng không tệ của anh ta, trong mấy lần hẹn hò ngắn ngủi trước đây, Thời Mi luôn kiềm chế tính tình của mình.

Tống Kim Tuyền chưa từng thấy cô lạnh lùng như vậy, anh ta sững người ra.

“Tôi hỏi anh, anh nói đủ chưa?”

Cô hỏi lại một lần nữa.

Thậm chí không cần cao giọng, Tống Kim Tuyền cũng tự bị khí thế của cô dọa cho lép vế đi một nửa.

Sầm Lãng ngồi trên xe lạnh lùng quan sát bên cạnh, chăm chú nghe một lúc lâu, đột nhiên, bất thình lình bật ra một tiếng cười khẩy khe khẽ.

Tiếng cười này khiến Tống Kim Tuyền lập tức không giữ được thể diện.

“Chẳng lẽ không đúng à? Ham tiền như thế thì yêu đương cái gì? Đi mà sống với tiền ấy, ăn phải một sợi tóc cũng phải lôi pháp luật ra tính toán chi li đòi bồi thường, luật sư thì hay lắm chắc?”

“Luật sư đúng là hay thật đấy.”

Sầm Lãng nhếch môi như đang xem kịch, hất cằm lên, giọng điệu đầy vẻ trêu tức: “Này, có phải anh từng bị luật sư đánh rồi không?”

Từng chữ đều mang ý giễu cợt: “Hận thù đến thế cơ mà.”

Hai người đàn ông cùng lọt vào một khung hình, Thời Mi khó mà không đem anh ra so sánh với Tống Kim Tuyền, kết quả cao thấp thấy rõ ngay lập tức, sự chênh lệch về khí chất giữa hai người đặc biệt rõ rệt.

Một con đường hoàn toàn trái ngược với kiểu tiểu nãi cẩu phong cách Nhật Bản như Tống Kim Tuyền.

Tiểu nãi cẩu*”: Chỉ những chàng trai trẻ, ngoan ngoãn, ngây thơ

Sự hoang dã của Sầm Lãng không hề được che đậy.

Áo khoác da màu tím nhạt, bên trong là áo phông trắng, bên dưới mặc quần jogger đen có hàng cúc bên hông, chân đi đôi bốt thể thao trắng tinh sạch sẽ, vừa kiêu ngạo phóng túng, vừa lạnh lùng ngang tàng.

Việc phối hợp giữa tông màu tím và màu xanh lục bóng loáng không hề dễ dàng, nhưng anh lại có thể.

Có lẽ là do khí chất bản thân anh vốn cao ngạo, gu ăn mặc phóng khoáng, vẻ cao quý ngỗ ngược bất kham ẩn mình trong con người anh, vừa hào nhoáng lại vừa tự phụ, đủ để biến bất kỳ màu sắc nổi bật nào cũng trở thành phụ kiện điểm xuyết.

Tống Kim Tuyền còn muốn đáp trả lại, nhưng Sầm Lãng chỉ khẽ động cổ tay, vặn nhẹ tay ga, tiếng gầm rú đột nhiên vang lên, trong phút chốc dọa Tống Kim Tuyền phải lùi lại mấy bước.

Chắc cũng là do tự mình chột dạ, không dám để nhiều người xem náo nhiệt hơn, Tống Kim Tuyền giả bộ mạnh miệng “hừ” một tiếng, quay người sải bước rẽ đám đông ra, chạy trối chết.

Đúng là giỏi thật.

Tưởng là tiểu nãi cẩu, hóa ra là một con chó ngu ngốc chỉ biết nổi điên vô dụng.

Mẹ kiếp.

Thời Mi im lặng nhìn bộ dạng chạy trối chết của anh ta, nghiến răng cười lạnh, trong lòng điên cuồng cầu cho gia phả nhà anh ta thăng thiên, chỉ hận không thể lôi khí thế tranh luận trên tòa ra để chửi cho anh ta tự kỷ nhảy sông.

Nhưng cô không hề nhúc nhích.

So với việc xử lý Tống Kim Tuyền, lúc này cô đang phải đối mặt với một vấn đề nan giải hơn,

…..Váy của cô bị rách rồi.

Là lúc bị Tống Kim Tuyền dùng sức hất ra, viền váy không may móc vào khóa đồng hồ của anh ta, bị xé toạc một đường. Váy của cô vốn đã rất ngắn, chỉ vừa qua mông, lúc này chỉ có thể dùng túi xách miễn cưỡng che đi một chút.

Cái tên khốn này, suýt chút nữa là nhờ ơn anh ta mà phơi thây ngoài đường rồi.

“Này cô luật sư,” ánh mắt lướt về phía Thời Mi vẫn còn ngồi trước xe, Sầm Lãng lười biếng cụp mi “Vẫn chưa đứng dậy được à?”

Thời Mi: “…”

Cô liếm môi nói: “Tôi nghỉ một lát đã.”

Cô cũng đâu muốn câu giờ.

Nhưng lúc này người qua đường vây xem quá đông, không ít gã đàn ông còn nhìn cô chằm chằm, nếu cứ thế đứng dậy, chắc chắn sẽ bị lộ hàng.

Mà cái người này nữa, không thể tự mình rẽ đi được à, sao cứ phải đợi cô đứng dậy chứ.

Sầm Lãng ngước mắt quét một vòng, không nói gì, một tay điều khiển xe đổi thẳng vị trí, chắn ngang trước người Thời Mi.

Thân xe phân khối lớn như một kỵ sĩ thể hiện thiện ý với người phụ nữ tình cờ gặp mặt, vừa ngạo nghễ, vừa tao nhã, lại vô cùng kiên định, ngay lập tức chặn đứng mọi ánh nhìn soi mói không có ý tốt.

Anh hơi cúi đầu, ngậm lấy đầu găng tay mô tô ở đầu ngón tay rồi thản nhiên tháo nó ra, đuôi mắt sắc lạnh liếc nhìn những người xung quanh, nhíu mày, giọng điệu có chút mất kiên nhẫn: “Rảnh rỗi lắm à?”

Sương đêm cuộn trào, Thời Mi nghe thấy tiếng ồn ào xung quanh yếu đi trong chốc lát, đám đông dần tản ra.

Cô khẽ nhướng mày, nhìn đúng thời cơ, đang định dựa vào sự che chắn của chiếc mô tô để đứng dậy từ dưới đất——

“Này.” Sầm Lãng đột nhiên lên tiếng.

Thời Mi ngẩng đầu, một vật gì đó bay thẳng vào mặt cô.

Cô vô thức đưa tay ra đỡ lấy,

Phản ứng đầu tiên là, thơm quá.

Tựa như quả quýt nhỏ ngâm mình trong cơn mưa rào tầm tã, hòa quyện với mùi cỏ hương bài bị đốt cháy, chiếm trọn khứu giác, dần dần lan tỏa ra tầng hương cuối nồng nàn quyến rũ.

Vừa hoang dã đầy dục vọng, vừa nguy hiểm và hư hỏng.

—— Gợi cảm, đầy khiêu khích.

Giống như chủ nhân của nó.

Thời Mi cúi đầu nhìn rõ chiếc áo khoác trong tay.

Màu tím nhạt.

Là của anh.

 ** Lưu ý cho các bạn độc giả: 
Truyện có phí full bộ là 50.000 VNĐ. Không giới hạn số lần đọc.
Các bạn nhấn nút mua truyện rồi thì vui lòng chuyển khoản theo số tài khoản sau để được xác nhận mở toàn bộ truyện nhé. 
1440166441 - BIDV - Trương Hoàng Phương.
Nhóm rất cám ơn vì sự ủng hộ của các bạn.

 

Chương trướcChương sau