Chương 11: Tự Mình Đa Tình  

Chương trước Chương trước Chương sau

Cửa sổ nhỏ trong nhà vệ sinh mở hé một khe hở, gió lạnh thấu xương luồn qua khe hở, không chừa một ngóc ngách nào đâm xuyên qua da thịt. Toàn thân cô lạnh run lẩy bẩy, tiếng tim đập dữ dội điên cuồng kích thích vỏ não.

Trong không gian chật hẹp, cô bị anh giam cầm giữa hai cánh tay, cố gắng điều hòa nhịp thở đang rối loạn mà khẽ ngẩng đầu lên.

Hình Tranh đứng ngược sáng, cô không nhìn rõ khuôn mặt anh, chỉ có tiếng thở dốc nặng nề và gấp gáp lướt qua tai, tựa như một con báo đốm hung dữ, khi đối diện với con mồi thể hiện ra sự tập trung và hưng phấn tột độ.

Nhưng cô không muốn trở thành con mồi bị động, một kẻ đáng thương mặc người chém giết.

Nên cô dám.

Cô dám làm, cũng dám chịu trách nhiệm.

Kiều Hy hít một hơi thật sâu, phơi bày quyết tâm coi cái chết nhẹ tựa lông hồng, nhắm mắt lại, kiễng chân lên, lao nhanh đến áp sát mặt anh. Ngay khoảnh khắc sắp chạm vào, anh đột nhiên vươn tay giữ chặt vai cô, dễ dàng chặn đứng thế tấn công mạnh mẽ của cô.

“Làm gì thế?”

Giọng anh vẫn lạnh nhạt như cũ, nhưng khóe môi cong lên lẩn khuất trong bóng tối lại không sao giấu giếm được.

Kiều Hy mở mắt ra, vẻ mặt vô tội, nhỏ giọng lầm bầm: “Không phải anh nói, cho em một cơ hội sao?”

“Ý anh là, lần này em giữ, anh phụ trách vặn.”

Anh quay đầu nhìn đi chỗ khác, không nhịn được bật cười thành tiếng, mang theo tâm tư xấu xa tiếp tục trêu chọc cô: “Em tưởng là gì?”

“Em... em tưởng... ưm... em...”

Kiều Hy ấp úng hồi lâu cũng không rặn ra được một lý do thích hợp, giọng nói ngày càng nhỏ, nhiệt độ trên má tăng vọt, trong tích tắc đã đỏ bừng đến tận mang tai. Cô cúi gằm mặt, xấu hổ muốn độn thổ: “Em lạnh quá, em muốn ra ngoài.”

Hình Tranh buông tay, cô gái nhỏ vừa rồi còn hừng hực khí thế giờ đã oán hận quay người, lê bước chân nặng nề đi ra ngoài, tâm trạng vô cùng sa sút, giống như vừa đánh thua một trận.

Tự mình đa tình là chuyện mất mặt nhất trên đời.

Thực ra nghĩ lại cũng biết, với yêu cầu cao của anh, bạn gái tương lai chắc chắn phải là một người phụ nữ xinh đẹp có chỉ số IQ vượt trội. Cô đầu óc không linh hoạt, thành tích cũng chẳng ra gì, lại còn hay gây ra một đống rắc rối, anh mà thích cô mới là chuyện lạ.

Hình Tranh cúi người nhặt những linh kiện rơi vãi, trong đầu toàn là dáng vẻ ngượng ngùng của cô khi đỏ mặt tiến lại gần mình.

Đồ ngốc nhỏ dường như không hề biết mình đẹp đến nhường nào. Giống như một bó hoa đang nở rộ đón nhận sự gột rửa của mưa gió trong cơn mưa tầm tã, đôi mắt trong veo ấy như được ngâm trong sương sớm, giọt nước trượt qua cánh môi màu hồng đào, cô dùng đầu lưỡi liếm qua, khẽ mím lại. Cảm giác vỡ vụn dịu dàng đó ập thẳng vào mặt, thành công kích phát ngọn lửa nóng rực đang rục rịch ngứa ngáy dưới đáy lòng, thiêu đốt lồng ngực đến tê dại.

Anh thừa nhận, anh suýt chút nữa đã không nhịn được.

Nếu không dừng lại, anh sẽ ăn tươi nuốt sống cô, mất khống chế mà chiếm đoạt cô một cách tàn nhẫn.

Suy nghĩ này ít nhiều mang theo chút bệnh hoạn.

Nhưng đợi đến khi bệnh đã ăn sâu vào xương tủy, dục vọng sẽ nuốt chửng lý trí, giải phóng dã tính bản năng.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP (vuaduongotp.com). Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cảm ơn!

Cuối tháng 10, trời mưa liên tục mấy ngày liền.

Trận tứ kết giải bóng đá liên trường diễn ra vào cuối tháng 10. Đối thủ trận tới của trường Trung học số 5 là nhà vô địch giải trước - trường Trung học trực thuộc Đại học Sư phạm. Bọn họ từng giao đấu vài lần trong các trận giao hữu, đội bên kia thắng nhiều thua ít, là một đối thủ đáng gờm không thể coi thường.

Suốt một tuần liền, sau giờ học Hình Tranh đều dẫn đội đến Lâm Đại tập huấn. Kiều Hy hiểu rõ tính khí của Hình Tranh, chỉ dám lén lút đến xem, kết quả có hai lần bị anh bắt quả tang, xách cả người lẫn cặp ném ra cổng trường, nhìn chằm chằm cô lên taxi mới chịu thôi.

Về sau cô cũng ngoan ngoãn yên phận được vài ngày, nếu không ngoan ngoãn về nhà làm bài tập thì cũng dẫn Đường Như Vi đi lùng sục khắp nơi tìm đồ ăn ngon.

Sau giờ học chiều thứ sáu, cô cố ý dẫn Như Vi chạy đến phố ẩm thực Lâm Đại mua đồ ăn vặt. Tối nay còn có lớp học múa, cô chỉ dám nếm thử, không dám ăn nhiều.

Lần trước cân thử thấy béo lên nửa cân, cô giáo Mạc đã phê bình cô rất nghiêm khắc, nói rằng múa cổ điển chú trọng vào tư thế bay bổng nhẹ nhàng, cân nặng tăng lên sẽ ảnh hưởng đến vẻ đẹp khi vươn mình của cơ thể.

Đạo lý cô đều hiểu, cũng đã ăn năn hối cải ép bản thân ăn salad mấy ngày liền, nhưng bản tính của một cô nhóc ham ăn khi đứng trước đồ ăn ngon lại bộc lộ không sót chút gì.

Cô nhanh chóng lấp đầy chiếc bụng đang sôi sùng sục, thấy món bánh xèo mà Hình Tranh thích ăn liền mua hai suất. Sau khi chia tay Như Vi ở ngã tư, cô lấy cớ đi tiếp tế đồ ăn để chạy đến Lâm Đại lượn lờ.

Trời mùa thu tối nhanh, những chiếc đèn sợi đốt khổng lồ quanh sân bóng Lâm Đại bật sáng, chói lóa đến mức hoa cả mắt.

Buổi tập luyện vừa hay đang trong thời gian nghỉ giữa hiệp, các cầu thủ trường Trung học số 5 đều đang ngồi nghỉ ngơi trò chuyện bên sân. Cô ngồi xuống bậc thềm đá cạnh khán đài, nhìn quanh quất, không thấy Hình Tranh đâu, không chỉ anh, Chu Tế Xuyên cũng không thấy bóng dáng.

Đang lúc do dự không biết có nên rời đi hay không, bên cạnh bỗng có một bóng đen lướt qua, lập tức che khuất ánh sáng trước mắt, để lại cho cô một mảng tối tăm.

“Chào em.”

Giọng nam xa lạ vang lên trên đỉnh đầu. Ngước mắt nhìn lên, mượn chút ánh sáng yếu ớt, lờ mờ có thể thấy một khuôn mặt đang mỉm cười. Rất đẹp trai, nhưng nụ cười rất kỳ lạ, có một sự âm u lạnh lẽo không thể diễn tả bằng lời.

“Chào anh, anh có việc gì không?” Cô ôm chặt cặp sách, khẽ nhíu mày.

Anh ta lùi lại nửa bước, rất tự nhiên ngồi xuống bên cạnh cô, cách một khoảng nửa mét, ánh mắt nhìn về phía sân bóng xanh mướt, tự mình lẩm bẩm: “Trước đây từng gặp em vài lần ở sân bóng, ấn tượng rất sâu sắc. Muốn làm quen với em nhưng lại không có cơ hội thích hợp, anh đột ngột xuất hiện thế này, có làm phiền em không?”

Kiều Hy sững lại hai giây, giọng điệu nhạt nhẽo đáp: “Cũng bình thường.”

Anh ta toét miệng cười tươi hơn, để lộ cặp răng khểnh nhọn hoắt, ngũ quan tinh xảo như con gái, áo hoodie trắng quần dài đen, trang phục điển hình của sinh viên đại học. Nhưng chiếc đồng hồ trên cổ tay anh ta lại không hề tầm thường chút nào, Kiều Hy từng nhìn thấy bên ngoài cửa hàng đồng hồ danh tiếng, ít nhất cũng phải 7 con số.

Kiều Hy lớn lên trong một gia đình khá giả, không giàu có nhưng cũng không thiếu tiền, và cô cũng có một ông bố ruột rất nhiều tiền. Mỗi lần gặp mặt là dẫn cô đi dạo trung tâm thương mại, mua đủ loại hàng hiệu. Kiều Hy sẽ nhận lấy, sau đó nhét vào tủ cho bám bụi.

“Anh tên Lý Húc, sinh viên năm hai khoa Tài chính.”

“Ồ.”

Anh ta liếc nhìn đồng phục của cô, biết rõ còn cố hỏi: “Em là học sinh trường Trung học số 5 à?”

“Vâng.”

“Đến đây xem đội bóng đá à?”

“Vâng.”

“Vẫn chưa biết tên em, anh có thể hỏi được không?”

Kiều Hy quay đầu nhìn anh ta, đôi mắt kia quá đỗi chân thành, khiến cô sinh ra cảm giác áy náy vì hiểu lầm người tốt. Cô do dự một lát, vừa định mở miệng nói.

“Kiều Kiều!”

Cách đó không xa vang lên giọng nam cao vút, không phải Hình Tranh, là Chu Tế Xuyên.

Cô thấy anh ta chạy thục mạng về phía này với tốc độ chạy nước rút 100 mét, sợ hãi lập tức đứng dậy. Người còn chưa đứng vững, Chu Tế Xuyên đã kéo mạnh cô giấu ra sau lưng. Cô luống cuống thò đầu ra nhìn, bị anh ta ấn đầu đẩy ra sau.

Anh ta hiếm khi bày ra vẻ mặt nghiêm túc, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào gã đàn ông trông có vẻ vô hại này, trong lời nói mang theo chút tàn nhẫn khát máu: “Lý Húc, chuyện lần trước vẫn chưa xong đâu, anh đừng có quá đáng.”

Gã đàn ông thong thả đứng dậy, hai tay tùy ý đút vào túi quần, hơi hất cằm lên, sự ngông cuồng trong xương tủy bộc lộ không sót chút gì: “Đừng căng thẳng thế, thả lỏng chút đi.”

Anh ta cười híp mắt nhìn cô gái sau lưng Chu Tế Xuyên: “Kiều Kiều, hẹn lần sau gặp lại.”

Đợi người đi khuất, Kiều Hy mới chui ra, vòng ra trước mặt Chu Tế Xuyên, dùng tay huơ huơ trước mắt anh ta.

Chu Tế Xuyên hoàn hồn, cúi đầu nhìn cô, trầm giọng dặn dò: “Tên này có bệnh đấy, sau này nhớ tránh xa hắn ra một chút.”

“Vâng.”

“Còn nữa, chuyện vừa rồi đừng nói cho anh trai em biết, cậu ấy mà biết lại phát điên lên mất.”

Kiều Hy rất nhạy bén bắt được từ khóa, thăm dò hỏi: “Anh ấy và người đó có xích mích à?”

“Lần trước bị thương oanh liệt như vậy, chẳng phải là nhờ ơn tên này ban cho sao. Trông thì ra vẻ đạo mạo, thực chất chỉ là một thứ rác rưởi không từ thủ đoạn.”

Lồng ngực cô chợt thắt lại: “Lần ở bệnh viện ấy ạ?”

“Ừ.”

Chu Tế Xuyên thuận miệng đáp, hoàn toàn không nhận ra sắc mặt cô thay đổi trong chớp mắt. Luồng nhiệt lưu trong cơ thể đang bốc cháy, tiểu vũ trụ phẫn nộ bùng nổ ầm ầm.

“Ê.. em chạy đi đâu đấy?”

Anh ta ngơ ngác nhìn cô gái đeo cặp sách dùng hết sức bình sinh mà chạy. Lúc nhận ra định đuổi theo thì các thành viên trong đội ở bên kia sân bóng đột nhiên gọi anh ta lại. Đợi anh ta quay đầu lại lần nữa, người đã biến mất tăm.

** Lưu ý cho các bạn độc giả:

Truyện có phí full bộ là 50.000 VNĐ. Không giới hạn số lần đọc.

Các bạn nhấn nút mua truyện rồi thì vui lòng chuyển khoản theo số tài khoản sau để được xác nhận mở toàn bộ truyện nhé.

8878186320 - BIDV - Đào Vũ Hà Phương

Nếu có thắc mắc, các bạn liên hệ Facebook Vựa Đường Review để được hỗ trợ nhé!

Nhóm rất cám ơn vì sự ủng hộ của các bạn.

Chương trướcChương sau